Những lúc như thế này
Tôi lại nhớ tôi
Nhớ mùi u hương thoang thoảng
Trong ngần
Như đôi mắt ngoan hiền
Của một thời nhức nhối
Là tôi
Hay của thế gian phiền não
Đã bảo
Thế gian buồn
Tôi chẳng biết bơ vơ
Thế mà...
Chiều nay
Cơn mưa mùa dậy muộn
Hối hả về
Hối hả qua
Cũng kịp phủ nhân gian
Một làn gió mát lành
Dịu
Dường như
Nước từ trong đôi mắt ấy
Đọng lại
Rơi ra
Như hạt ngọc châu sa lấp lánh
Lạnh
Cái lạnh của những thời xa xưa còn sót lại
Chiều nay
Tôi mang ra phủ khắp lối về
Từng con đường lối nhỏ
Thân quen
Thế mà
Cũng không đủ làm mát lòng
Một người lữ khách
Thứ Bảy, 27 tháng 3, 2010
Hold back yours tears
Ngày xưa
Em cho rằng
Anh luôn không ở bên cạnh
Lúc em đang cần anh
Quanh em là nổi cô đơn vây kín
Những giọt nước mắt
Đã chảy mãi
Ngày nay
Đi một chuyến về miền kỷ niệm
Em đã biết cách
Làm đầy những khoảng trống trong tim
Anh
Em rất nhớ anh
Thì ra
Em và anh
Luôn cùng nhìn lên một bầu trời
Bây giờ
Anh thì mãi mãi cô đơn
Và hiu quạnh bên làn đất ẩm
Cùng cỏ xanh
Em đã hối tiếc
Ước gì
Thời gian có thể quay trở lại
Ngày nay
Anh biết không
Khi nhớ anh
Em thường nằm trên cỏ và nhìn lên bầu trời
Như vậy
Nước mắt nhớ mong sẽ không bao giờ rơi xuống
Em cho rằng
Anh luôn không ở bên cạnh
Lúc em đang cần anh
Quanh em là nổi cô đơn vây kín
Những giọt nước mắt
Đã chảy mãi
Ngày nay
Đi một chuyến về miền kỷ niệm
Em đã biết cách
Làm đầy những khoảng trống trong tim
Anh
Em rất nhớ anh
Thì ra
Em và anh
Luôn cùng nhìn lên một bầu trời
Bây giờ
Anh thì mãi mãi cô đơn
Và hiu quạnh bên làn đất ẩm
Cùng cỏ xanh
Em đã hối tiếc
Ước gì
Thời gian có thể quay trở lại
Ngày nay
Anh biết không
Khi nhớ anh
Em thường nằm trên cỏ và nhìn lên bầu trời
Như vậy
Nước mắt nhớ mong sẽ không bao giờ rơi xuống
Thứ Năm, 25 tháng 3, 2010
Late Autumn local rain
Một sinh ra
vào những ngày nắng hạ mưa phùn
Hai ra đời
vào những ngày mưa thu ngọt nắng
Hai mùa mưa nắng
vẫn cứ thế đi cùng
Cách một mùa xuân
đến những năm có lẻ
Thế mà
đôi lúc lại cũng cần có nhau
Và rồi
Em và tôi yêu nhau
Khi hai trái tim
đã bắt đầu già cõi
Nắng của hôm đó
đã hoa râm mòn mỏi
Mưa của ngày nào
đã bàng bạc trôi đi
Tình yêu xưa
đã thất hẹn những lần
Thì dù có chắt chiu từng cảm giác ân cần
Dù có bao dung những nổi niềm rắn rỏi
Thì một cách ngẫu nhiên
Hay đôi điều lầm lỗi
Thì tình yêu vẫn nguyên vẹn ngại ngùng
Liều lĩnh yêu
nên đã không thể trùng phùng
Đành hẹn lại
vào những ngày mưa rươi...
vào những ngày nắng hạ mưa phùn
Hai ra đời
vào những ngày mưa thu ngọt nắng
Hai mùa mưa nắng
vẫn cứ thế đi cùng
Cách một mùa xuân
đến những năm có lẻ
Thế mà
đôi lúc lại cũng cần có nhau
Và rồi
Em và tôi yêu nhau
Khi hai trái tim
đã bắt đầu già cõi
Nắng của hôm đó
đã hoa râm mòn mỏi
Mưa của ngày nào
đã bàng bạc trôi đi
Tình yêu xưa
đã thất hẹn những lần
Thì dù có chắt chiu từng cảm giác ân cần
Dù có bao dung những nổi niềm rắn rỏi
Thì một cách ngẫu nhiên
Hay đôi điều lầm lỗi
Thì tình yêu vẫn nguyên vẹn ngại ngùng
Liều lĩnh yêu
nên đã không thể trùng phùng
Đành hẹn lại
vào những ngày mưa rươi...
Thứ Tư, 24 tháng 3, 2010
5 yrs
Em sinh ra
và chào đón cuộc đời
vào một ngày
của những thời đã thiếu
ngày ấy
gió bấc về
liu xiu nơi cuối hạ
chỉ có đêm
tìm nơi nào
mới thấy được một vầng trăng
nhưng mạnh mẽ
em đi qua
với những nổi lòng dâng kín
Tôi sinh ra
của những thời sau năm tuổi
nhiệt huyết-căng trào
đam mê-cháy bỏng
rồi luyến thương cuộc đời
với một tình yêu quá đỗi
Và trớ trêu cuộc đời
ta lại yêu nhau
khi quay lưng
và cùng nhìn về một phía
chân trời
của hai hướng ngược nhau
rồi xa nhau
khi chưa bao giờ có một lần hối tiếc
Em lẳng lặng cứ đi về một phía
tôi lặng im
chỉ mãi ngắm dáng hiền
trong ngây dại
đã mường tượng ra đôi mắt
tự hỏi
có tình yêu nào
khi chưa một lần gặp gỡ
có cảm giác nào
khi chưa một lần có nhau
và chào đón cuộc đời
vào một ngày
của những thời đã thiếu
ngày ấy
gió bấc về
liu xiu nơi cuối hạ
chỉ có đêm
tìm nơi nào
mới thấy được một vầng trăng
nhưng mạnh mẽ
em đi qua
với những nổi lòng dâng kín
Tôi sinh ra
của những thời sau năm tuổi
nhiệt huyết-căng trào
đam mê-cháy bỏng
rồi luyến thương cuộc đời
với một tình yêu quá đỗi
Và trớ trêu cuộc đời
ta lại yêu nhau
khi quay lưng
và cùng nhìn về một phía
chân trời
của hai hướng ngược nhau
rồi xa nhau
khi chưa bao giờ có một lần hối tiếc
Em lẳng lặng cứ đi về một phía
tôi lặng im
chỉ mãi ngắm dáng hiền
trong ngây dại
đã mường tượng ra đôi mắt
tự hỏi
có tình yêu nào
khi chưa một lần gặp gỡ
có cảm giác nào
khi chưa một lần có nhau
Thứ Ba, 23 tháng 3, 2010
And return
Những ngày đi qua
với cái nóng oi ả
Con người ta
cũng hối hả đi qua những ngày
Vội vã
Đi xa
Như tránh cái nóng bất cần
Hay lẫn tránh
những nổi đau nơi lồng ngực nóng
Khi đó
Lại tìm về biển
Lại tìm về cây
Nơi có bóng mát
Nơi có dịu êm
Nơi có những nổi nhớ
Vốn đã tha thiết
Vốn đã gắng liền
Như một hình hài
Không tên
Ra biển
Có khi lại lênh đênh
Vì không có bến dừng
Khi ấy
Lại lạnh
Lạnh nơi lồng ngực đang căng đầy nhựa sống
Và
Lại quay về
Với cái nóng oi ả
Của ngày hôm qua
với cái nóng oi ả
Con người ta
cũng hối hả đi qua những ngày
Vội vã
Đi xa
Như tránh cái nóng bất cần
Hay lẫn tránh
những nổi đau nơi lồng ngực nóng
Khi đó
Lại tìm về biển
Lại tìm về cây
Nơi có bóng mát
Nơi có dịu êm
Nơi có những nổi nhớ
Vốn đã tha thiết
Vốn đã gắng liền
Như một hình hài
Không tên
Ra biển
Có khi lại lênh đênh
Vì không có bến dừng
Khi ấy
Lại lạnh
Lạnh nơi lồng ngực đang căng đầy nhựa sống
Và
Lại quay về
Với cái nóng oi ả
Của ngày hôm qua
Thứ Bảy, 20 tháng 3, 2010
The day after
Những ngày đi qua
tôi lại già thêm một tuổi
Một tuổi đời mênh mông
Như gió lộng
Như mùa sang
Vội vã
Cứ đi tìm
Một ngày đi qua
Tôi lại nhìn lại
Một ngày của hôm sau
Mà có khi nào thấy được
Trong ấy
Một ánh nhìn
mòn mỏi trông theo
Lặng im
Như nổi niềm giăng kín
Phủ khắp lối về
Như một mù khơi
Không thấy lối
Đôi mắt ấy
em chất chứa điều gì
Mà nhiều
Mà thương
Mà đầy hối tiếc
Có không em?
Còn không em?
Những ngày tháng đau thương
Tôi sẽ lấy đi tất cả
Chỉ để lại duy nhất
Những niềm thươngBlue wek
Những khi buồn
hỏi có ai mới hiểu
Điếu thuốc buồn
cũng lơ đãng trên môi
Cafe buồn
cũng nhâm nhi quá nữa
Gió hiu buồn
cũng lãng đãng tầng không
Hạt mưa buồn
cũng chẳng thèm rơi nữa
Để nhân gian
hiu hắt những giọt buồn
Tôi ra biển
mang theo giai điệu buồn
rồi khải lên
những ca từ sầu thảm
Nghe sóng biển
cũng vỗ về tình cảm
Nghe đâu đây
có hơi lạnh tràn về
Ly rượu buồn
cũng chẳng làm lòng ấm
Vì nhân gian
đã lấy hết niềm vui
hỏi có ai mới hiểu
Điếu thuốc buồn
cũng lơ đãng trên môi
Cafe buồn
cũng nhâm nhi quá nữa
Gió hiu buồn
cũng lãng đãng tầng không
Hạt mưa buồn
cũng chẳng thèm rơi nữa
Để nhân gian
hiu hắt những giọt buồn
Tôi ra biển
mang theo giai điệu buồn
rồi khải lên
những ca từ sầu thảm
Nghe sóng biển
cũng vỗ về tình cảm
Nghe đâu đây
có hơi lạnh tràn về
Ly rượu buồn
cũng chẳng làm lòng ấm
Vì nhân gian
đã lấy hết niềm vui
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)