Những lúc như thế này
Tôi lại nhớ tôi
Nhớ mùi u hương thoang thoảng
Trong ngần
Như đôi mắt ngoan hiền
Của một thời nhức nhối
Là tôi
Hay của thế gian phiền não
Đã bảo
Thế gian buồn
Tôi chẳng biết bơ vơ
Thế mà...
Chiều nay
Cơn mưa mùa dậy muộn
Hối hả về
Hối hả qua
Cũng kịp phủ nhân gian
Một làn gió mát lành
Dịu
Dường như
Nước từ trong đôi mắt ấy
Đọng lại
Rơi ra
Như hạt ngọc châu sa lấp lánh
Lạnh
Cái lạnh của những thời xa xưa còn sót lại
Chiều nay
Tôi mang ra phủ khắp lối về
Từng con đường lối nhỏ
Thân quen
Thế mà
Cũng không đủ làm mát lòng
Một người lữ khách
thơ buồn nhỉ
Trả lờiXóaBao giờ nếu có in 1 tập thơ, nhớ tặng chị 1 cuốn nha ! ;))
Trả lờiXóakhông đủ mát
Trả lờiXóalòng người lữ khách
những giọt mưa
lạc loài
cô độc ..