Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010

Cf alone

Khi cô đơn
chợt về bên lối hẹn
Ta thẫn thờ
để thương nhớ đi qua
Đi qua nhau
như đi qua ngày nhớ
Đề âm thầm
nghe thương nhớ mù khơi
Tình ơi
Có nghe những âm trầm gọi khẽ
Như mơ màng
Như tỉnh giấc tình ai
Có cô đơn
Có mông mênh
Hay nghe về
Những dịu ngọt
Chỉ là
Tôi không thể quên em
Để khi cafe
ngồi chờ em trong góc vắng
Để nhẹ lòng
để nổi nhớ bay đi
Bay đi xa thật xa
Để ngày mai
em có đi về bên kia ấy
Cũng không còn ai
làm em vướng bận trong lòng

Thứ Năm, 15 tháng 4, 2010

Floating hearts of the people stayed.

Khi em sinh ra đời
Và tung tăng trên thế gian màu sáng
Ngắm ánh bình minh
Trong như mắt em lấp lánh
Long lanh
Nhỏ giọt như pha lê

Khi ấy
Tôi chưa từng hiện hữu
Đã vẫn vơ
Ngắm xanh-vàng-tím-đỏ
Ngẫn ngơ
Đã bỏ quên đâu đó
Của một kiếp luân hồi
Mà bồi hồi
Mà chờ mong

Khi em loanh quanh
Đi qua những năm giọt mưa mùa
Xuân-hạ-thu-đông
Và lắng nghe cuộc đời
Bằng âm trầm-âm sắc
Vô tư-nũng nịu
Có khi tinh nghịch cười đùa
Có khi khóc nhè lẫm chẫm
Giấc ngủ ngoan hiền
Của một thiên thần trẻ con

Và khi
Tôi trở lại
Mở mắt chào đời
Vào một ngày sáng sớm tinh sương
Tôi đã yêu em

Em hỏi
Sao tôi sinh ra
Quá đỗi muộn màng
Cách nhau những tuổi
Em đã già hơn tôi

Tôi mĩm cười
Và nhìn sâu vào đôi mắt đen lấp lánh
Thế gian này vốn ưu tư phiền não
Để sau này bên nhau
Về thế giới bên kia sẽ quên đi tất cả
Người ở lại
Bao giờ
Cũng sẽ buồn hơn

Thứ Năm, 8 tháng 4, 2010

Looks like I was blue

Hình như
tôi đã buồn
khi chợt về
lối xưa
có những
con đường quanh co
đã từng in
đôi bàn chân
nhỏ bé

hình như
tôi đã buồn
khi cảnh vật
thân quen
vẫn còn nhớ
đôi chân hối hả
cho kịp về
ngắm má em
đỏ hây hây
nghe giọng cười
ngọt ngào êm ả
nghe đôi tay
âu yếm yêu thương
thơm mái tóc
tùng lọn mượt mà

hình như
tôi đã buồn
khi một mình
quán vắng
nhâm nhi
ly cafe
thật đắng
mà nghe dâng lên
chua xót một thời

những ngày có em
cùng em cưỡi xe
rong chơi ngày tháng
ngắm ánh bình minh
ngày sáng
tắm sông xưa
kỷ niệm đong đầy
hái lúa non
còn thơm mùi sữa
anh bông đùa
ngọt như môi em!

hình như
tôi đã buồn
nhìn những con đường
mù sương sỏi đá
đã không còn
in dấu chân em
thấp thoáng
đám mạ non
chẳng còn
tà áo trắng
mà giữa trưa nắng
em trốn
bắt anh phải tìm

hình như
đã qua rồi
một thời kỷ niệm
kỷ niệm chứa chang
cung bật vui buồn
giờ đường xưa
những hàng cây
thẳng tấp
mà người xưa
chẳng thể quay về
cho những bước chân
cô lẻ
mang giọt nước mắt
gửi tận nơi đâu...

Afternoon rain, ThuDuc

Thủ Đức mùa này mưa phải không em?
sao tôi thấy trái tim ướt đẫm
mơ ước ngày nào
bỗng hóa mưa bay

Tôi thấy em một chiều nắng muộn
sao chiều nay em khe khẽ nắng vàng
nắng trong em có phải điều lạ lẫm
hay tim tôi đã nổi nhớ về ai
có phải em
những chiều hò hẹn
có phải em
nổi nhớ chiều xa

Chiều Thủ Đức một ngày mưa lạ
tôi ngỡ ngàng nhung nhớ vòng tay
đưa cảm giác hứng từng giọt mưa bay
..................................................
Vội vàng chi tôi, bàn tay với...
hãy khe khẽ, có khi em lại về

Go on a realm

một mình tôi nơi đây
cứ nhớ thương
đi về một cõi
một cõi đi về
một cõi không ai

chắc không còn nhớ
tóc ngắn mưa bay
mà có lẽ nhớ
tóc dài óng ả
em xõa bờ vai
đi về trong gió

em ở đó
buồn vui
ai biết
tôi nơi đây
một cõi đi về
đi về một mình
tìm về tiểu ngả

tóc dài ơi
đừng xa xa quá
mà hãy gần
một chút hương quen

Thứ Hai, 5 tháng 4, 2010

Self-love song

Dáng thu buồn

Lang thang nơi cuối hạ

Mắt em buồn

Có gửi lại nơi đây

Lá vàng bay

Gửi nổi niềm man mác

Dáng hạ buồn

Ngơ ngác bóng hình ai

Suối tóc mây

Cứ trôi theo làn gió

Có không em

Chưa gặp đã mong chờ

Nghe tiếng em

Đã như làn gió mát

Để những chiều

Xao xác nổi lòng tôi