Hình như
tôi đã buồn
khi chợt về
lối xưa
có những
con đường quanh co
đã từng in
đôi bàn chân
nhỏ bé
hình như
tôi đã buồn
khi cảnh vật
thân quen
vẫn còn nhớ
đôi chân hối hả
cho kịp về
ngắm má em
đỏ hây hây
nghe giọng cười
ngọt ngào êm ả
nghe đôi tay
âu yếm yêu thương
thơm mái tóc
tùng lọn mượt mà
hình như
tôi đã buồn
khi một mình
quán vắng
nhâm nhi
ly cafe
thật đắng
mà nghe dâng lên
chua xót một thời
những ngày có em
cùng em cưỡi xe
rong chơi ngày tháng
ngắm ánh bình minh
ngày sáng
tắm sông xưa
kỷ niệm đong đầy
hái lúa non
còn thơm mùi sữa
anh bông đùa
ngọt như môi em!
hình như
tôi đã buồn
nhìn những con đường
mù sương sỏi đá
đã không còn
in dấu chân em
thấp thoáng
đám mạ non
chẳng còn
tà áo trắng
mà giữa trưa nắng
em trốn
bắt anh phải tìm
hình như
đã qua rồi
một thời kỷ niệm
kỷ niệm chứa chang
cung bật vui buồn
giờ đường xưa
những hàng cây
thẳng tấp
mà người xưa
chẳng thể quay về
cho những bước chân
cô lẻ
mang giọt nước mắt
gửi tận nơi đâu...
Trả lờiXóaBONHEUR FRAGILE