Thứ Năm, 15 tháng 4, 2010

Floating hearts of the people stayed.

Khi em sinh ra đời
Và tung tăng trên thế gian màu sáng
Ngắm ánh bình minh
Trong như mắt em lấp lánh
Long lanh
Nhỏ giọt như pha lê

Khi ấy
Tôi chưa từng hiện hữu
Đã vẫn vơ
Ngắm xanh-vàng-tím-đỏ
Ngẫn ngơ
Đã bỏ quên đâu đó
Của một kiếp luân hồi
Mà bồi hồi
Mà chờ mong

Khi em loanh quanh
Đi qua những năm giọt mưa mùa
Xuân-hạ-thu-đông
Và lắng nghe cuộc đời
Bằng âm trầm-âm sắc
Vô tư-nũng nịu
Có khi tinh nghịch cười đùa
Có khi khóc nhè lẫm chẫm
Giấc ngủ ngoan hiền
Của một thiên thần trẻ con

Và khi
Tôi trở lại
Mở mắt chào đời
Vào một ngày sáng sớm tinh sương
Tôi đã yêu em

Em hỏi
Sao tôi sinh ra
Quá đỗi muộn màng
Cách nhau những tuổi
Em đã già hơn tôi

Tôi mĩm cười
Và nhìn sâu vào đôi mắt đen lấp lánh
Thế gian này vốn ưu tư phiền não
Để sau này bên nhau
Về thế giới bên kia sẽ quên đi tất cả
Người ở lại
Bao giờ
Cũng sẽ buồn hơn

3 nhận xét:

  1. với tình yêu tuổi tác ko là vấn đề quan trọng... Vì đó là em... Vì đó là anh...
    " Để rồi từ đó ta yêu em không ngại ngần
    Để rồi từ đó trong bước chân nghe gần hơn
    Một ngày lại đến trái tim ta dại cuồng
    Rồi từng chiều đến mang nỗi buồn vô biên " - buồn chắc là khi hơi chạnh lòng nghĩ đến dư luận. Nhưng mà sau đó lại vượt qua được mà! Vì đó là em... Vì đó là anh! ^^"

    Trả lờiXóa
  2. Phải vậy không em ? Thứ tình yêu không hề có tuổi ấy vẫn làm cho trái tim gã trai trẻ đập rộn lên nhịp đập yêu thương ?
    Chị tin được không?

    Trả lờiXóa
  3. Em, em yeu nguoi nhieu tuoi hon ha? Co sao dau.

    Trả lờiXóa