Ngày xưa
Em cho rằng
Anh luôn không ở bên cạnh
Lúc em đang cần anh
Quanh em là nổi cô đơn vây kín
Những giọt nước mắt
Đã chảy mãi
Ngày nay
Đi một chuyến về miền kỷ niệm
Em đã biết cách
Làm đầy những khoảng trống trong tim
Anh
Em rất nhớ anh
Thì ra
Em và anh
Luôn cùng nhìn lên một bầu trời
Bây giờ
Anh thì mãi mãi cô đơn
Và hiu quạnh bên làn đất ẩm
Cùng cỏ xanh
Em đã hối tiếc
Ước gì
Thời gian có thể quay trở lại
Ngày nay
Anh biết không
Khi nhớ anh
Em thường nằm trên cỏ và nhìn lên bầu trời
Như vậy
Nước mắt nhớ mong sẽ không bao giờ rơi xuống
Có tiếc gì
Trả lờiXóaThì cũng đã xa nhau
Mùa đã qua
Cỏ đã chín niềm đau
Òa vỡ thành muôn ngàn sao sáng
Soi rọi nỗi cô đơn thăm thẳm
Mỗi chiều
Mỗi sáng
Ngày mưa
Ngày nắng
Ước gì…
Một lần về chốn cũ
Thăm lại thảm cỏ xanh xưa.